Cú trượt dài của một “ông trùm” ngành móng
Chào các bạn, hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe về một câu chuyện khá buồn trong giới tài chính Việt Nam những ngày gần đây. Đó là câu chuyện về Công ty Cổ phần Tập đoàn Đua Fat (mã chứng khoán: DFF). Nếu bạn nào từng theo dõi ngành xây dựng hay hạ tầng, chắc hẳn không lạ gì cái tên này – một đơn vị từng tự tin khẳng định vị thế dẫn đầu trong lĩnh vực thi công nền móng. Thế nhưng, thực tế phũ phàng từ những con số tài chính mới nhất lại cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác, một màu xám xịt bao trùm.
Tôi thực sự sốc khi nhìn vào báo cáo tài chính của họ. Đến cuối năm 2025, vốn chủ sở hữu của Đua Fat đã chính thức âm hơn 487 tỷ đồng. Bạn không nghe lầm đâu, toàn bộ số vốn 800 tỷ đồng mà các cổ đông góp vào đã hoàn toàn “bốc hơi”. Thay vào đó là một khoản lỗ lũy kế khổng lồ lên tới 1.287 tỷ đồng. Để tôi giải thích một chút cho bạn dễ hình dung: khi một doanh nghiệp âm vốn chủ sở hữu, về mặt lý thuyết, họ đang nợ nhiều hơn cả những gì họ đang có. Đây là một tín hiệu cực kỳ báo động về khả năng duy trì hoạt động trong tương lai.
Những con số “biết nói” và nỗi đau thua lỗ triền miên
Nếu bạn nghĩ rằng đây chỉ là một cú sảy chân nhất thời, thì hãy nhìn vào lộ trình thua lỗ của họ. Tôi thấy rằng Đua Fat đã rơi vào vòng xoáy thua lỗ triền miên suốt 3 năm qua với mức độ ngày càng trầm trọng. Năm 2023, họ lỗ gần 200 tỷ đồng. Sang năm 2024, con số này tăng lên 463 tỷ. Và đỉnh điểm là năm 2025, mức lỗ đã vọt lên gần 725 tỷ đồng.
Điều đáng lo ngại hơn cả là doanh thu sụt giảm thê thảm. Từ mức đỉnh cao gần 1.600 tỷ đồng vào năm 2022, doanh thu của Đua Fat cứ thế rơi tự do, xuống còn 743 tỷ năm 2023 và hiện chỉ còn quanh quẩn ở mức 294 tỷ đồng. Khi doanh thu không đủ bù đắp chi phí, lại gánh thêm những khoản chi phí tài chính nặng nề, việc họ bị “nhấn chìm” trong thua lỗ là điều tất yếu.
“Cơn bão” nợ nần 3.000 tỷ đồng bủa vây

Tôi tự hỏi, làm sao một doanh nghiệp có thể trụ vững khi gánh trên vai khối nợ khổng lồ như vậy? Tính đến cuối năm 2025, tổng nợ phải trả của Đua Fat đã chạm mốc gần 3.193 tỷ đồng. Trong đó, nợ vay ngân hàng chiếm hơn 1.586 tỷ đồng và nợ trái phiếu là gần 308 tỷ đồng. Các khoản nợ khác cũng lên tới 1.300 tỷ đồng.
Để tôi làm một phép so sánh nhỏ để các bạn thấy sự nguy hiểm: tổng nợ phải trả hiện nay gấp gần 1,2 lần tổng tài sản. Điều này có nghĩa là dù có đem bán sạch toàn bộ máy móc, thiết bị, nhà xưởng đi chăng nữa, Đua Fat vẫn không đủ tiền để trả hết nợ. Chưa kể, nợ ngắn hạn đã vượt xa tài sản ngắn hạn, tạo ra một áp lực thanh khoản cực lớn. Chỉ cần các chủ nợ siết nợ đồng loạt, tôi e rằng kịch bản xấu nhất sẽ xảy ra rất nhanh.
Tại sao một đại gia lại rơi vào cảnh bi đát đến thế?
Nhìn lại quá khứ, Đua Fat từng là một cái tên rất kêu. Họ tự hào là chuyên gia đi đầu, mang những công nghệ thi công nền móng hiện đại nhất thế giới về Việt Nam. Vậy sai lầm nằm ở đâu? Theo quan điểm của tôi, đó là bài toán đầu tư quá tay và sử dụng đòn bẩy tài chính quá lớn vào sai thời điểm.
Vào năm 2022, khi doanh thu tăng vọt, Đua Fat đã quyết định chơi lớn bằng cách đầu tư mạnh vào máy móc, thiết bị và tài sản cố định. Họ kỳ vọng vào một tương lai bùng nổ của ngành xây dựng và năng lượng (như điện gió ngoài trời). Tuy nhiên, để có tiền đầu tư, họ đã phải vay nợ ngân hàng và phát hành trái phiếu ồ ạt. Khi thị trường bất động sản và xây dựng đóng băng, các dự án bị đình trệ, máy móc đắp chiếu nhưng chi phí lãi vay vẫn phải trả đều đặn, dòng tiền của họ đã chính thức đứt gãy. Đó là một bài học đắt giá về việc quản trị rủi ro khi mở rộng quy mô quá nhanh bằng vốn vay.
Cổ phiếu rẻ hơn một ly trà đá – Nỗi buồn của nhà đầu tư
Một hệ quả tất yếu của tình hình tài chính bết bát chính là giá cổ phiếu trên sàn UPCoM. Tôi nhớ không lầm thì cách đây 3 năm, cổ phiếu DFF còn có giá khoảng 14.000 đồng/cp. Vậy mà giờ đây, nó chỉ còn vỏn vẹn 500 – 600 đồng/cp. Bạn tin được không? Một cổ phiếu của một tập đoàn từng lừng lẫy giờ chỉ bằng 1/10 giá một cốc trà đá vỉa hè.
Không chỉ các nhà đầu tư nhỏ lẻ chịu trận, mà ngay cả ban lãnh đạo cũng không tránh khỏi vòng xoáy này. Ông Lê Duy Hưng – Chủ tịch HĐQT Đua Fat – đã liên tục bị các công ty chứng khoán bán giải chấp cổ phiếu. Tỷ lệ sở hữu của ông Hưng đã bốc hơi từ mức 47,2% xuống còn vỏn vẹn chưa đầy 12,25%. Khi người đứng đầu doanh nghiệp không còn giữ được cổ phiếu của chính mình, niềm tin của thị trường gần như đã chạm đáy.
Lời kết cho một bài học đắt giá
Câu chuyện của Đua Fat làm tôi liên tưởng đến hình ảnh những “bông hồng vàng” hay những đại gia bất động sản từng vang bóng một thời nhưng rồi cũng sa cơ vì nợ nần. Trong kinh doanh, tham vọng là cần thiết, nhưng quản trị tài chính và dòng tiền mới là yếu tố sống còn giúp doanh nghiệp vượt qua giông bão.
Tôi hy vọng rằng Đua Fat có thể tìm thấy một “chiếc phao cứu sinh” nào đó, có thể là một cuộc tái cơ cấu mạnh mẽ hay một đối tác chiến lược mới. Tuy nhiên, với khối nợ 3.000 tỷ và tình trạng âm vốn như hiện tại, con đường trở lại của họ chắc chắn sẽ còn rất nhiều chông gai. Còn với chúng ta – những nhà đầu tư, đây là lời nhắc nhở đanh thép rằng: Đừng bao giờ chỉ nhìn vào vẻ hào nhoáng bên ngoài mà quên đi sức khỏe thực sự bên trong của doanh nghiệp.
Các bạn nghĩ sao về trường hợp của Đua Fat? Hãy để lại ý kiến bên dưới để chúng ta cùng thảo luận nhé!


